Chương 1  ||  Chương 2  ||  Chương 3  ||  Chương 4  ||  Chương 5  ||  Chương 6  ||  Chương 7 
Chương 8  ||  Chương 9  ||  Chương 10  ||  Chương 11  ||  Chương 12  ||  Chương 13  ||  Chương 14  ||  Chương 15 
Chương 16  ||  Chương 17  ||  Chương 18  ||  Chương 19  ||  Chương 20  ||  Chương 21  ||  Chương 22  ||  Chương 23 


CHƯƠNG 7

NHÂN ÁI TRONG LỜI NÓI


Trước tiên, chúng ta cần phải nhớ nằm lòng rằng: Nhân ái là thước đo của sự thánh thiện, hay nói một cách khác, lòng yêu mến là thước đo của mọi điều hoàn thiện. Chính Đức Giêsu Kitô đã dặn dò chúng ta: "Nhờ ở điểm này mà mọi người sẽ nhận biết các con là môn đệ của Thầy, là các con có lòng thương yêu nhau" (Jn.13:35). Do đó mà chúng ta biết được Chúa Giêsu mong muốn cái ưu điểm nổi bật nhất của chúng ta phải là lòng nhân ái (hay tình yêu thương). Tình yêu này trước hết là hướng về Thiên Chúa, và sau là hướng về anh em đồng loại. Tình yêu là một động lực mạnh mẽ nhất trên trái đất cũng như trong vũ trụ. Nó cũng chính là một mầu nhiệm đẹp đẽ nhất trong các mầu nhiệm Chúa đã ban cho chúng ta. Tình yêu chính là Thiên Chúa, bởi vì bản tính của Ngài là yêu thương và nhân hậu. Vậy giờ đây, nếu chúng ta phải dùng một cách nào để xác định được mức độ thánh thiện của chúng ta, thì đó phải là cái thước đo lòng bác ái, là thước đo lòng kính Chúa yêu người của chúng ta.

Chúng ta đã nói Thiên Chúa là tình yêu. Và tình yêu của Thiên Chúa là tuyệt đối hoàn hảo. Vậy, một linh hồn muốn nên thánh thiện tức là giống hình ảnh của Chúa - thì sự thánh thiện đó phải được biểu hiện qua mức độ tình yêu tìm thấy nơi linh hồn ấy.

Nếu chúng ta muốn được nên thánh, chúng ta phải vươn lên đến thánh đức phi thường, hay chính là lòng bác ái phi thường. Nghĩa là chúng ta đừng tự lừa dối mình khi thể hiện lòng bác ái. Chúng ta phải tỏ bày lòng nhân ái nhiều hơn mức bình thường. Phải yêu thương tha nhân một cách phi thường! Chỉ cần chúng ta theo phương án của Thánh Giacôbê để kiềm chế miệng lưỡi mình, chúng ta sẽ đi đúng đường liền.

Mặc dù đã được nêu lên ở phần trước, tôi đặc biệt muốn nhắc lại một lần nữa những gì Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XIV đã dạy chúng ta khi Ngài nói đến bốn yếu tố cần thiết để biểu hiện một đức tính anh hùng. "Thứ nhất, hành động ấy phải rất khó khăn vượt ngoài sức chịu đựng bình thường. Thứ hai, hành động ấy được thực hiện một cách nhanh chóng, không do dự. Thứ ba, nó được thực hiện với niềm vui thành thật, và cuối cùng, nó được hoàn tất thường xuyên mỗi khi cần" (De Servorum Dei Beatificatione, Bk III, c.21). Vì thế chúng ta nên dùng bốn tiêu chuẩn này, luyện tập cho thành thói quen và suy niệm chúng để chúng trở nên một phần trong đời sống chúng ta. Ta nên đặt lòng nhân ái làm mục tiêu hàng đầu của cuộc sống. Đừng đánh mất cơ hội nào để thực thi bác ái. Hãy đặt lòng nhân ái làm trọng tâm trong mỗi kinh nguyện, suy ngắm, và lúc xét mình. Thánh Phaolô đã nói: "Nếu tôi... không có đức mến, thì tôi cũng chẳng đạt được gì" (1 Cor. 13:2).

Chúng ta nên nhớ rằng yêu mến mọi người không phải là diễn kịch trên sân khấu. Trước hết, ta phải cảm nhận được tình yêu mến trong lòng, không giả vờ hay phô trương. Lòng bác ái đưa ta đến yêu mến những người lân cận trong Chúa và cho Chúa, vì Chúa thương yêu họ. Thật là một diễm phúc lớn lao được thấy Chúa trong người anh em mình. Những lời ta nói về người khác phải đầy tình yêu thương, ngay cả lúc phê bình những người không xứng đáng. Chúng ta không có quyền hạ thấp giá trị của những người được Chúa yêu mến. Vậy, yếu tố quan trọng nhất để xác định lòng nhân ái của ta với tha nhân chính là ở miệng lưỡi mình. Nếu ta muốn biết mối quan hệ của ta với Thiên Chúa đang ở mức độ nào, thì chúng ta phải xét xem lòng mến Chúa yêu người của ta đã đạt đến mức độ nào rồi. Lòng yêu mến là thước đo của mọi điều hoàn thiện. Đức mến xác định con người thật của ta. Chỉ có chúng ta mới có thể dâng cho Chúa một tình yêu mà Ngài chưa từng có và có lẽ không bao giờ có lại được. Chúng ta có sẵn sàng dâng hiến không?