Luca 1  ||  Luca 2  || Luca 3  || Luca 4  || Luca 5  || Luca 6  || Luca 7  || Luca 8  || Luca 9  || Luca 10  || Luca 11  || Luca 12  || Luca 13  ||
Luca 14  || Luca 15  || Luca 16  || Luca 17  || Luca 18  || Luca 19  || Luca 20  || Luca 21  || Luca 22  || Luca 23  || Luca 24 


TIN MỪNG CHÚA GIÊSU THEO THÁNH LUCA

CHƯƠNG 20


1 Một hôm, đang khi Đức Giê-su giảng dạy cho dân trong Đền Thờ và loan báo Tin Mừng, thì các thượng tế và kinh sư cùng các kỳ mục kéo đến 2 và nói với Người rằng : "Xin ông cho chúng tôi biết : ông lấy quyền nào mà làm các điều ấy ? Hay ai là người đã cho ông quyền ấy ?" 3 Đức Giê-su đáp : "Tôi cũng vậy, tôi hỏi các ông một điều, xin nói cho tôi biết : 4 phép rửa của ông Gio-an là do Trời hay do người ta ?" 5 Họ liền bàn tính với nhau : "Nếu mình nói : 'Do Trời', thì ông ấy sẽ vặn lại : 'Thế sao các ông lại không tin ông ấy ?' 6 Còn nếu mình nói : 'Do người ta', thì toàn dân sẽ ném đá mình, vì họ xác tín rằng ông Gio-an là một Ngôn Sứ." 7 Họ mới trả lời là họ không biết do đâu. 8 Đức Giê-su liền bảo họ : "Tôi cũng vậy, tôi cũng không nói cho các ông là tôi lấy quyền nào mà làm các điều ấy."

9 Rồi Đức Giê-su bắt đầu kể cho dân nghe dụ ngôn này : "Có người kia trồng được một vườn nho và cho tá điền canh tác, rồi trẩy đi xa một thời gian khá lâu.

10 "Đến mùa, ông sai một đp>ầy tớ đến gặp các tá điền để chúng nộp hoa lợi vườn nho cho anh đem về. Nhưng bọn tá điền đánh anh ta rồi đuổi về tay không. 11 Ông lại sai một đầy tớ khác, nhưng họ cũng đánh anh ta, hạ nhục, rồi đuổi về tay không. 12 Ông còn sai thêm một người thứ ba, nhưng họ cũng đánh trọng thương, rồi quăng ra ngoài. 13 Ông chủ vườn nho mới nói : 'Ta phải làm gì đây ? Ta sẽ phái người con yêu dấu của ta, biết đâu chúng sẽ nể con ta.' 14 Nhưng vừa thấy cậu, bọn tá điền liền bàn nhau : 'Đứa thừa tự đây rồi ! Ta giết quách nó đi, rồi gia tài sẽ về tay ta.' 15 Thế là chúng quăng cậu ra bên ngoài vườn nho, rồi giết đi.

"Vậy ông chủ vườn nho sẽ làm gì chúng ? 16 Ông sẽ đến tru diệt các tá điền ấy, rồi giao vườn nho cho người khác". Nghe vậy, họ nói : "Mong đừng có chuyện ấy !" 17 Nhưng Đức Giê-su đưa mắt nhìn họ và nói : "Vậy câu Kinh Thánh này có nghĩa gì : Tảng đá thợ xây nhà loại bỏ, lại trở nên đá tảng góc tường ? 18 "Phàm ai ngã xuống đá này, kẻ ấy sẽ tan xương ; đá này rơi trúng ai, sẽ làm người ấy nát thịt."

19 Ngay giờ đó, các kinh sư và thượng tế tìm cách tra tay bắt Đức Giê-su, nhưng lại sợ dân. Quả vậy, họ thừa hiểu Người đã nhắm vào họ mà kể dụ ngôn ấy.

20 Họ rình rập và sai một số người giả bộ công chính đến dò la, mong bắt quả tang Đức Giê-su lỡ lời, để nộp Người cho nhà chức trách có thẩm quyền là tổng trấn. 21 Những người này hỏi Đức Giê-su rằng : "Thưa Thầy, chúng tôi biết Thầy nói và dạy một cách thẳng thắn, không thiên vị ai, nhưng theo sự thật mà dạy đường lối của Thiên Chúa. 22 Vậy, chúng tôi có được phép nộp thuế cho Xê-da hay không ?" 23 Nhưng Đức Giê-su thấu suốt lòng xảo trá của họ, nên Người nói : 24 "Cho tôi coi một quan tiền ! Quan tiền này mang hình và danh hiệu của ai đây ?" Họ đáp : "Của Xê-da." 25 Người bảo họ : "Thế thì của Xê-da, trả về Xê-da ; của Thiên Chúa, trả về Thiên Chúa."

26 Họ không tài nào bắt quả tang Người lỡ lời trước mặt dân ; nghe câu trả lời của Người, họ ngạc nhiên và làm thinh luôn.

27 Có mấy người thuộc nhóm Xa-đốc đến gặp Đức Giê-su. Nhóm này chủ trương không có sự sống lại. 28 Mấy người ấy hỏi Đức Giê-su : "Thưa Thầy, ông Mô-sê có viết cho chúng ta điều luật này : Nếu anh hay em của người nào chết đi, đã có vợ mà không có con, thì người ấy phải lấy nàng, để sinh con nối dòng cho anh hay em mình. 29 Vậy nhà kia có bảy anh em trai. Người anh cả lấy vợ, nhưng chưa có con thì đã chết. 30 Người thứ hai, 31 rồi người thứ ba đã lấy người vợ goá ấy. Cứ như vậy, bảy anh em đều chết đi mà không để lại đứa con nào. 32 Cuối cùng, người đàn bà ấy cũng chết. 33 Vậy trong ngày sống lại, người đàn bà ấy sẽ là vợ ai, vì cả bảy đều đã lấy nàng làm vợ ?"

34 Đức Giê-su đáp : "Con cái đời này cưới vợ lấy chồng, 35 chứ những ai được xét là đáng hưởng phúc đời sau và sống lại từ cõi chết, thì không cưới vợ cũng chẳng lấy chồng. 36 Quả thật, họ không thể chết nữa, vì được ngang hàng với các thiên thần. Họ là con cái Thiên Chúa, vì là con cái sự sống lại. 37 Còn về vấn đề kẻ chết trỗi dậy, thì chính ông Mô-sê cũng đã cho thấy trong đoạn văn nói về bụi gai, khi ông gọi Đức Chúa là Thiên Chúa của tổ phụ Áp-ra-ham,Thiên Chúa của tổ phụ I-xa-ác, và Thiên Chúa của tổ phụ Gia-cóp. 38 Mà Người không phải là Thiên Chúa của kẻ chết, nhưng là Thiên Chúa của kẻ sống, vì đối với Người, tất cả đều đang sống."

39 Bấy giờ có mấy người thuộc nhóm kinh sư lên tiếng nói : "Thưa Thầy, Thầy nói hay lắm." 40 Thế là, họ không dám chất vấn Người điều gì nữa.

41 Nhưng Người hỏi họ : "Sao người ta lại nói Đấng Ki-tô là con vua Đa-vít ? 42 Vì chính vua Đa-vít đã nói trong sách Thánh vịnh : Đức Chúa phán cùng Chúa Thượng tôi : Bên hữu Cha đây, Con lên ngự trị, 43 Để rồi bao địch thù, Cha sẽ đặt làm bệ dưới chân Con.

44 "Như vậy, vua Đa-vít gọi Đấng Ki-tô là Chúa Thượng ; thế thì làm sao Đấng Ki-tô lại là con vua ấy được ?"

45 Toàn dân đang nghe, thì Người nói với các môn đệ : 46 "Anh em phải coi chừng những ông kinh sư ưa dạo quanh, xúng xính trong bộ áo thụng, thích được chào hỏi ở những nơi công cộng, ưa chiếm ghế danh dự trong hội đường, thích ngồi cỗ nhất trong đám tiệc. 47 Họ nuốt hết tài sản của các bà goá, lại còn làm bộ đọc kinh cầu nguyện lâu giờ. Những người ấy sẽ bị kết án nghiêm khắc hơn."

(Muốn download mp3 file, đặt mouse trên player bar, bấm "right-click" & chọn "save audio as")